p. Tiểu mục 16 - Giao lưu đoàn kết - Trương Trọng Nghĩa

 

 

Web Tác giả Trần Xuân An

 

 

 

 

 

Trương Trọng Nghĩa

 

 

                   

 

 

- Sinh ngày: 25.12.1983

- Quê quán: Chợ Gạo,  Tiền Giang

- Hiện công tác tại Hội VHNT Tiền Giang

- Website: http://trongnghia.info

- Thành viên sáng lập và điều hành website

Thơ Trẻ (http://thotre.com)

 

Tác phẩm đã xuất bản:

- Những mảnh ghép không logic

                           (NXB. Văn nghệ 2006)

 

 

                                                                                                                         

 

 

 

Phía sau làng

 

Tôi trở về bắt những con cà cuống ngoài đồng

Ngày xưa bữa cơm chiều

Mẹ nướng dầm nước mắm

Mùi rơm rạ len vào miền sâu thẳm

Kí ức tuổi thơ…

 

Ruộng rẫy bây giờ

Không còn những chú cua đồng

Ngày xưa nhiều như rơm rạ

Đêm đồng bằng nghe lời ru buồn bã

“À ơi!…Về rẫy ăn còng…

Về sông ăn cá về đồng ăn cua…”

 

Những chú ếch đồng ngày xưa

Bây giờ mùa mưa không còn kêu nữa

Trẻ em lớn lên nghe kể về loài cà cuống

Bắt đầu bằng: “Ngày xửa ngày xưa…”

 

Tôi đi về phía tuổi thơ

Giẫm lên dấu chân

Những đứa bạn đã rời làng kiếm sống

Đất không đủ cho sức trai cày ruộng

Mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no…

Thiếu nữ bây giờ không còn hát dân ca

Cũng thôi để tóc dài ngang lưng nữa…

Cánh đồng làng giờ nhà cửa chen chúc mọc

Đâu còn những lũy tre ngày xưa…

 

Tôi đi về phía làng

Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy…

 

 

 

Viết ở một làng nghề

 

Ông nói vui mà tôi nghe thật buồn

“Bây giờ cha truyền

               nhưng con cái chắc gì chịu nối...”

Sông càng chảy càng xa nguồn cội

Con sãi ở chùa chẳng còn quét lá đa

 

Những chàng trai bỏ làng lên phố

Khát cháy giấc mơ đổi đời

Nửa đêm giật mình

Câu “Nhất nghệ tinh...” vẫn còn đau.

 

Bàn tay người thợ tài hoa

Năm tháng lấm lem bùn đất

Không thể nặn nên những giấc mơ có thực

Mồ hôi rơi...

Mặn chát môi người

Vá víu một đời

Nguyên vẹn đam mê.

 

Những cụ già sống bằng kí ức

Nửa đêm trở dậy nhóm lửa lò

Ngày mai đất sẽ nở hoa

Hết đêm nắng lại chan hòa đấy thôi...

 

 

 

 

Nghệ thuật

 

Như một nghệ sĩ tài ba

Người lái máy cày vẽ lên mặt ruộng

Những bức tranh trừu tượng

Những đường loằng ngoằng…

Những nét lổm chổm…

Những gam màu nâu đen…

 

Tôi mường tượng trên bức tranh kia

Những vụ mùa tươi tốt,

Những mầm xanh từ mặt đất nâu đen

Vươn lên

Và tôi ước mình hóa thân hạt giống

Gieo mùa vàng.

 

Những đường loằng ngoằng vô tận

Những đường cong

Đất lấp lánh ánh bạc

Giọt mồ hôi cũng lấp lánh ánh bạc

Những luống cày hình xoắn ốc

Nở hoa…

 

 

 

 

Ký ức sông

 

Hoa mướp vẫn vàng bến sông ngày tôi trở lại

Hàng dừa nước lao xao những bàn tay vẫy

Con cá thòi lòi ngơ ngác - tuổi thơ tôi…

 

Nơi dòng sông đi qua

Tình yêu tôi còn cồn cào đôi bờ bãi

Tuổi thơ trôi qua biết bao mùa lũ

Hạt phù sa in dấu hình hài.

 

Trong giấc mơ hằng đêm

Ký ức tuổi thơ lại trở về nguyên vẹn

Khúc sông hiền hòa những buổi trưa hè ngụp lặn

Bắt con chuồn chuồn cắn rún tập bơi.

 

Hoa bần xưa giờ vẫn còn trôi

Cần vó treo tuổi thơ tôi mắc cạn

Khúc sông nhỏ mà tình yêu thì vô hạn

Nên miên man ở phía bãi bồi.

 

Tôi - chú cá lìm kìm mãi đùa bóng nước

Biết ai giữ giùm con sóng nhỏ ngày xa?

 

 

 

 

Điều không thể nói cùng em

 

Rồi em cũng có chồng có con

Ngày gặp lại, anh thành người cũ

Thương em suốt một đời lam lũ

Lặn lội thân cò mặn giọt mồ hôi...

 

Đành im lặng thế thôi

Trước cuộc sống vốn nhiều giới hạn

Anh như là kẻ trộm

Sợ cả con chó đá trước đình làng.

 

Tháng giêng xanh biếc nụ tầm xuân

Vườn nhà em rụng đầy hoa bưởi

Anh về đứng giữa trời gió nổi

Bước phía nào cũng thấy chông chênh.

 

 

 

 

Một ngày bình thường

 

Buổi sáng bình yên bằng sự giả tạo

sự tĩnh lặng nấp giữa lòng cơn bão

những giọt cà phê đen ngòm

tan  tan  tan ...

 

Tôi đối mặt một ngày mới

bằng những bộn bề lo toan

      những buồn vui vụn vặt

một ngày như mọi ngày...

thế thôi!

 

Chẳng có điều gì khác hơn

cho một ngày khác hơn

dù chỉ trong thời khắc

của một phút giây khác hơn

tại sao một ngày mới cứ phải bắt đầu

       bằng những tia nắng chán phèo

             le lói trên những tầng cao thành phố

và dòng người rượt đuổi nhau

       bằng sự hối hả giữa nhập nhằng xe cộ?

 

thật phi lý để ngồi mãi nơi quán cà phê quen thuộc

chẳng để làm gì...

chỉ có tiếng nhạc não tình nghe rất sến

tan chảy vết cà phê

vẽ lên mặt bàn

những đường loằng ngoằng vô nghĩa

một ngày lặng lờ trôi...

 

Những điều lâu ngày trở thành thói quen

ý tưởng đóng băng trong những mặc định

đặt vào lòng tôi một sự ám ảnh

ngày bão hòa trong sự vô cảm

như chưa từng tồn tại

hư ảo một gương mặt người.

 

Tôi vẫn ngồi

ngày lặng lờ  trôi theo quán tính ...

 

 

 

 

Những buổi chiều không ý tưởng

 

Những hàng cây chất chứa trong lòng bao bí ẩn

Đứng liêu xiêu bên buổi chiều u ám

Một ngày khi cơn gió

           mang đi những đám mây phiêu lãng

Chiếc lá âm thầm cùng nỗi nhớ xanh xao

 

Những buổi chiều thiếu không gian

Hồn tôi mộng du trên nóc những tầng cao ốc

Rồi chút nắng cuối ngày

cũng bị đàn chim câu trên mái nhà thờ nhặt hết

Trong tôi còn lại một góc bình yên

                                   giữa phố xá ồn ào.

 

Có những chiều không thời gian

Thảnh thơi như cánh đồng mới xong mùa gặt

Và từ đó ngày bỗng dài bất tận

Theo tiếng chuông nhà thờ ngân dài, ngân dài…

 

Từng mảng ký ức mốc meo phía ngày nắng tắt

Đàn chim câu cũng đã bay đi

Tôi - chiếc lá mang nhiều mặc cảm

Rơi không ý tưởng giữa một chiều hư vô.

 

 

 

 

Buổi chiều của cô bé vẽ tranh

 

Thêm một chút màu xanh của lá

Cho buổi chiều hè đừng oi ả

Những ngõ phố màu nâu mắt sẻ

Long lanh từng sợi nắng vàng...

 

Màu của những ly kem vừa tan

Thấp thoáng dòng người hối hả

Thành phố vừa quen vừa lạ

Những cơn mưa in màu nắng ngày hè

 

Lặng im nghe...

Em vẽ cơn gió tháng sáu mang tiếng ve qua phố

Hàng cây nghiêng, mái ngói xưa rêu phủ

Những vòng xe

Khúc khích giọng cười em...

 

Thêm sắc đỏ cho buổi chiều vui hơn

Một ngày bình thường

Như chính em giản dị.

 

   

     

 

 

                                        

Độc ẩm trong đêm

 

Ngửa mặt

Uống…

Giọt sương tan

Đêm chếch choáng ánh trăng vàng

Mênh mông

Hương hoa quỳnh cũng bềnh bồng

Bàn tay tôi

Níu hư không

Dặt dìu…

 

Mùa tàn

Vẫy gọi hương yêu

Ngút ngàn nỗi nhớ

Buồn

Hiu hắt buồn

Giật mình làm giọt mưa tuôn

Chắt chiu

Tôi gửi nỗi buồn

Bay đi…

 

 

 

 

Kí ức

 

Đêm gầy guộc những sợi tóc em

Làn môi thơm mong manh sương khói

Đêm liêu trai

Em về thánh thiện

Ngây thơ

Thiên sứ tóc dài.

 

Dịu dàng và đắm say

Tôi như con thiêu thân tự đốt mình hóa kiếp

Chẳng còn ánh trăng vàng chếnh choáng

Sương cài then cửa bỏ quên…

 

Dang tay níu những ngày dài

Yêu em như thể của ngày hôm qua

Này em cứ mặc áo hoa

Sớm mai về ngang lối ấy

 

Chẳng còn tiếng đàn réo rắt

Mùa thu thôi cũng vội vàng

Ngửa mặt gặp vầng trăng cũ

Giật mình…

Trước giọt sương tan.

 

 

 

TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA

gửi qua Gmail, 24-5 HB7

 

 

 

______________________________________________________________________________________________________________

 

 

Trở về trang Giao lưu:

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/linkdoanket

 

 

 

Trở về trang bài mới - sách mới - tin tức mới:

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/baimoi-sachmoi-2

 

Trở về trang chủ "Web. Tác giả Trần Xuân An":

 

http://tranxuanan.writer.googlepages.com/home

 

hidden hit counter

 

Google page creator /  host

 

GOOGLE BLOGGER, DOTSTER, MSN. & YAHOO ...  /  HOST, SEARCH & CACHE  


 

    lên đầu trang (top page)   

 24-5 HB7 (2007) = 08-4 Đinh hợi HB7

 

ċ
An Tran Xuan,
06:53, 4 thg 7, 2009
ċ
An Tran Xuan,
06:53, 4 thg 7, 2009
Comments